K-Hiking! Gặp chú Dê 🐐 | Vườn quốc gia Bukhansan (Dobong)
Yune
3 days ago
Nếu bạn tổng hợp thêm cả ghi chú chuyến đi về công viên quốc gia, cách di chuyển, thông tin lộ trình, đồ cần chuẩn bị, ảnh và nhiều thứ khác nữa, bài viết sẽ trở thành nguồn thông tin rất hữu ích cho các du khách nước ngoài khác.
Giới thiệu
Là một fan trung thành của Creatrip, cứ hễ có thời gian trong chuyến đi Hàn Quốc là mình lại lướt xem có sự kiện hay ưu đãi mới nào không. Vì mình đã đi gần hết các điểm tham quan nổi tiếng rồi nên mình muốn thử một trải nghiệm khác.
Rồi mình tình cờ thấy thông tin sự kiện này: K-Hiking Challenge | Núi Bukhan (Dobong) Nhận quà sự kiện đặc biệt 🎁 https://creatrip.com/spot/15665. Vì vốn đã rất thích các hoạt động ngoài trời nên mình cực kỳ hào hứng và lên kế hoạch ngay. Tìm hiểu kỹ hơn thì tổng cộng có 5 cung đường (cũng được viết trong bài này: https://creatrip.com/blog/15128). Cung đường gần trung tâm Seoul nhất có lẽ là Núi Bukhan. Lộ trình Dobongsan được giới thiệu trên trang (Trung tâm Hỗ trợ Du khách Dobong → Chùa Cheonjinsa → Đá Uiam) đi một chiều khoảng 1,5 giờ, nên cuối cùng mình chọn leo Dobongsan.
Lên đường
Mình xuất phát vào khoảng 2 giờ chiều. Từ trung tâm thành phố, bạn có thể bắt xe buýt 141 hoặc 142 đến Lối vào Dobongsan. Từ đó đi bộ thêm khoảng 10 đến 15 phút dọc theo đường chính là tới Trung tâm Hỗ trợ Du khách Dobong. Hai bên đường có cửa hàng tiện lợi, quầy hàng ven đường bán đồ ăn vặt và bánh gạo, ngoài ra còn có các cửa hàng bán đồ leo núi, trong đó có cả cửa hàng của các thương hiệu outdoor nổi tiếng. Dọc đường mình thấy rất nhiều cô chú Hàn Quốc vừa xuống núi, đúng kiểu một điểm đến rất “local”.




Đến Trung tâm Hỗ trợ Du khách Dobong, bạn có thể đưa voucher Creatrip để đổi một món quà nhỏ. Ở đây cũng có cho thuê đồ leo núi, nhưng vì mình bắt đầu khá muộn và sợ không kịp quay lại trả nên mình không thuê đồ.

Tiếp theo là màn leo dốc bất tận!
Ngay từ đoạn đầu, bảng chỉ dẫn không nhắc đến Chùa Cheonjinsa, nhưng đừng lo, cứ đi tiếp bạn sẽ gặp các biển chỉ đường. Lúc đầu có rất nhiều con suối, khá nhiều gia đình đến đây chơi nước và ngâm chân.

Rẽ trái


Một con suối nơi ai cũng ngồi ngâm chân và trò chuyện
Bạn sẽ sớm gặp ngôi chùa đầu tiên.



Đi theo biển chỉ dẫn hướng về Chùa Cheonjinsa

Càng đến gần Chùa Cheonjinsa, bạn sẽ thấy những chiếc đèn lồng nhỏ dọc đường

Đến rồi! Trời nóng quá nên mình lấy chiếc quạt cầm tay ra
Chùa Cheonjinsa mang cảm giác yên tĩnh và thanh bình, như một nơi dành cho tu tập và thiền định. Không có nhiều khách tham quan nên bạn có thể cảm nhận rõ sự tĩnh lặng của tôn giáo. Có một điểm cần lưu ý là ở đây không có nhà vệ sinh cho người leo núi, vì vậy hãy nhớ đi vệ sinh ở dưới chân núi trước khi leo lên. Sau đó là leo tiếp lên Đá Uiam. Đoạn này đã khá vắng người, đôi lúc đường hẹp hoặc có bậc không đều và nhiều đá, nên hãy chú ý bước chân.

Một bé mèo đang ngủ trên cây

Một làn gió mát thổi tới

Hình như có biển ghi đường bên phải an toàn hơn (?)

Thế là mình đi vòng sang đường bên phải
Cuối cùng, để lên được điểm quan sát Đá Uiam, bạn phải trèo lên một tảng đá lớn trơ trọi. Nhưng mình lại mắc kẹt ở tảng đá to ngay trước đó, không biết leo lên kiểu gì. Đúng lúc ấy có một chú người Hàn đang leo núi đi tới. Thấy mình không leo được, chú lập tức chỉ cho mình cách leo. Chú còn chia cho mình bánh gạo Hàn Quốc và nước nữa, mình thật sự rất biết ơn. (Vì sao mình gọi chú là “Chú Dê Núi”? Vì cách chú leo nhanh nhẹn như dê núi vậy, nhìn mà choáng luôn.)

Vị cứu tinh của mình xuất hiện với bánh gạo ngon ơi là ngon
Sau đó, Chú Dê Núi dẫn mình lên một tảng đá trơ khác để ngắm Đá Uiam và Seoul, bạn cũng có thể nhìn thấy Sống núi Obong. Trên tảng đá trơn trụi chú đi như đi trên đất bằng, còn mình thì ngồi sát vào phía trong hết mức có thể vì sợ muốn chết.


Leo lên tảng đá trơ là có thể nhìn thấy Đá Uiam

Đá Uiam ló ra một chút

Khung cảnh trên đỉnh đẹp đến mức mình thật sự biết ơn vì chú đã xuất hiện. Sau đó chú nói chú sẽ đi tiếp đến Chùa Wontongsa, còn mình thì quay về theo đường cũ nên bọn mình tách ra. Cảm ơn cuộc gặp gỡ tuyệt vời này, hẹn gặp lại.
Trên đường xuống, mình đi lại đúng tuyến cũ và lại gặp bé mèo đó, nó đi theo mình quanh quẩn, mang “tất”. Nếu có thể, hãy nhớ mang giày leo núi, xuống dốc sẽ dễ hơn nhiều.



Cuối cùng mình lại bắt xe buýt 141 về, nhưng đến lúc mình xuống núi khoảng 7 giờ tối thì hầu hết các quầy hàng đã dọn hết rồi.
Lời kết
Một trải nghiệm leo núi thật đặc biệt! Gần như không có ai trên đường mòn, mình đã chuẩn bị tinh thần sẽ đi hết hành trình một mình. Nhưng rồi mình gặp được Chú Dê Núi, mình thật sự, thật sự biết ơn, đây sẽ là kỷ niệm không thể quên! Phong cảnh cũng đẹp và thoáng đãng. Nhắc nhẹ mọi người leo núi vào tháng 7, nhất định phải mang thật nhiều nước nhé!


