Lần đầu đến đảo Jeju!
m
Affiliate
4 days ago
Hiện tại, mình đang học ở viện ngôn ngữ của Đại học Yonsei, và sau khi học kỳ mùa xuân kết thúc, mình gặp mẹ, mẹ đang sống ở Nhật Bản, rồi hai mẹ con đi Đảo Jeju từ 26/5 đến 30/5. Khác với Seoul, nơi mình đang sống, Đảo Jeju không có tàu điện ngầm, nên việc di chuyển chủ yếu bằng ô tô như taxi và xe buýt. Mình không có bằng lái quốc tế, và sau khi tìm hiểu thì các điểm tham quan cũng nằm rải rác khắp đảo, nên mình nghĩ việc đi lại sẽ khá vất vả.
Ngoài ra, mẹ mình đột nhiên nói: “Mẹ muốn đi Đảo Jeju”, nhưng khi mình hỏi mẹ muốn đi những đâu thì mẹ lại bảo: “Mẹ không biết”, và mẹ cũng không định tự lên kế hoạch gì, nên mình đã đặt tour “Tour Nam Jeju (Khởi hành từ Jeju)” trên Creatrip. Tour này chỉ chạy vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu, và nếu bạn ở khách sạn tại thành phố Jeju thì xe sẽ đến đón ngay tại khách sạn, rất tiện. Bạn sẽ liên hệ trước với hướng dẫn viên, họ sẽ báo giờ gặp và địa điểm đón. Mẹ con mình tham gia ngày 27 (thứ Tư), và còn có một cặp đôi đến từ Thụy Sĩ tham gia nữa. Hướng dẫn viên cũng kiêm luôn tài xế, và bọn mình di chuyển bằng một chiếc xe cỡ trung.

Đầu tiên, bọn mình đến núi Hallasan. Hallasan là núi lửa đang hoạt động cao nhất Hàn Quốc với độ cao 1.950m, và được công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới UNESCO vào năm 2007. Ở đó bạn có thể leo núi nghiêm túc, nhưng vì thời gian tour có hạn nên bạn có thể đi bộ theo cung trekking đến giờ hẹn (trong vòng 1 tiếng), hoặc xem các khu trưng bày dưới chân núi về lịch sử của Hallasan, v.v. Mẹ mình ngoài 50 tuổi và không có nhiều sức bền, nên bọn mình xuống sớm và đi xem phần trưng bày. Theo lịch trình thì tiếp theo là ăn trưa, nhưng bọn mình lại đi xem vách đá dạng cột trước. Bọn mình đến khoảng 11:40 nhưng bãi đỗ xe đã kín chỗ. Chạy vòng một lượt thì có xe rời đi nên bọn mình mới đỗ được. Đá dạng cột là những trụ đá hình thành khi dung nham phun ra từ miệng núi lửa rồi nguội nhanh, co lại trong quá trình đông cứng. Nhìn vô số trụ đá xếp liền như một bức tường thật khó tin, khiến mình một lần nữa nghĩ rằng sức mạnh của thiên nhiên quá đáng kinh ngạc. Tham quan xong, hướng dẫn viên hỏi: “Đảo Jeju nổi tiếng với thịt heo đen, mình gợi ý mì thịt heo đen (guksu), ăn trưa như vậy được không?” Vì không ai bị dị ứng nên cả nhóm đều đồng ý. Giờ ăn trưa khá đông nhưng hướng dẫn viên đã đặt chỗ trước, thậm chí còn gọi món giúp sau khi tới nơi. Mình không nhận ra người nổi tiếng nào, nhưng trong quán trưng rất nhiều chữ ký. Cặp đôi người Thụy Sĩ có vẻ không quen dùng đũa nên họ ăn mì bằng nĩa. Sau bữa trưa, mình nói chuyện với hướng dẫn viên bằng tiếng Hàn, và khi mình nói: “Mình hiểu tiếng Hàn tốt hơn tiếng Anh”, từ đó họ giải thích mọi thứ bằng tiếng Hàn. Mình hiểu tiếng Hàn tốt hơn tiếng Anh học ở trường vì ngày nào cũng học, nhưng trình độ vẫn thấp nên mình không hiểu khoảng một nửa những gì được nói. Hướng dẫn viên kể hồi nhỏ họ sống ở Singapore, sau đó từng định đi du học Nhật Bản, nhưng vì chi phí đắt nên chuyển sang học ở Trung Quốc. Họ nói sau đó không dùng tiếng Trung nữa nên đã quên gần hết.

Khi bọn mình đến chùa Yakcheonsa, ở đó có những di tích tôn giáo rất ấn tượng. Bên trong có một tượng Phật khổng lồ, cảm giác rất mạnh mẽ và trang nghiêm.
Theo lịch trình thì điểm tiếp theo là mỏm đá Oedolgae, nhưng bọn mình không dừng ở đó. Ở mỏm đá Oedolgae, dự kiến sẽ ngắm một khối đá do hoạt động núi lửa tạo thành, được gọi là “Chó Cô Đơn”.
Khu vực quanh thác Cheonjiyeon có rất nhiều cửa hàng quà lưu niệm, và bọn mình còn thấy cả các nhóm học sinh (đi tham quan trường học chăng?). Thác Cheonjiyeon là một trong những thác nước tiêu biểu của Đảo Jeju, cao 22m. Hướng dẫn viên rất chu đáo, đã chụp ảnh cho mình và mẹ. Vì nhóm nhỏ nên bọn mình tham quan khá nhanh, và đến thác Cheonjiyeon vào khoảng 1:30 chiều.

Bọn mình đến điểm cuối cùng, một quán cà phê ở nông trại trà xanh, vào khoảng 2:20 chiều. Ở đó, bọn mình thử hai loại trà xanh được làm theo hai quy trình khác nhau, một loại trà xanh có màu xanh, lá vừa hái được hấp để gia nhiệt và ngăn enzyme oxy hóa hoạt động, loại còn lại là trà xanh màu nâu, lá và cành được rang ở nhiệt độ cao, và bọn mình ăn kèm bánh yakgwa như đồ ăn nhẹ dùng với trà. Cả hai loại trà đều không có hậu vị gắt và rất dễ uống. Xung quanh quán là những cánh đồng trà rộng lớn. Tuy nhiên có rất nhiều côn trùng bay quanh khá khó chịu, nên mình định đi dạo chậm rãi giữa đồi trà mà cuối cùng đành bỏ cuộc. Bọn mình rời quán cà phê nông trại trà xanh lúc 3 giờ chiều, trả cặp đôi người Thụy Sĩ về khách sạn trước, rồi khoảng 5 giờ thì về đến khách sạn của bọn mình.
Đảo Jeju rất rộng, nhiều điểm tham quan lại cách xa nhau, nên mình thấy may vì đã có thể tham quan hiệu quả nhờ tour. Hôm đó mưa lâm râm lúc có lúc không, trời âm u, nhưng riêng Hallasan thì nắng đẹp.
Hôm sau, mẹ mình nói muốn đi cưỡi ngựa nên bọn mình bắt taxi đến Công viên Cưỡi ngựa Jeju. Ở đây có 3 gói trải nghiệm là 15, 30 và 45 phút, nhưng vì trời lất phất mưa nên bọn mình chọn gói 15 phút. Trước đây mình từng cưỡi lạc đà ở Morocco, và mình thấy ngồi trên lưng ngựa ổn định hơn lạc đà.

Sau khi trải nghiệm cưỡi ngựa, bọn mình đến Bảo tàng Trà OSULLOC. Tài xế dùng smartphone để dẫn đường, nhưng cứ liên tục chạy quá tốc độ, màn hình thường xuyên hiện màu đỏ (cảnh báo chạy nhanh). Mình chọn Bảo tàng Trà OSULLOC làm điểm đến mà không tìm hiểu kỹ, nên nghe chữ “bảo tàng” thì mình tưởng sẽ giống một bảo tàng truyền thống, nhưng ở đó có quán cà phê bán đồ ngọt làm từ matcha, có khu bán trà, và ở một khu riêng còn có nhà hàng sử dụng trà cùng một cửa hàng Innisfree. Bọn mình ăn đồ ngọt matcha ở quán cà phê, ngon thật sự. Bên trong rất nhộn nhịp, có nhiều du khách nước ngoài, nhưng mình không thấy khách Nhật.

Tiếp theo, bọn mình đến Camellia Hill. Ở Camellia Hill, có hơn 6.000 cây Hoa trà thuộc 500 giống được trồng, bao gồm Hoa trà có bông lớn nhất thế giới, Hoa trà nở sớm nhất, Hoa trà có hương thơm, v.v. Ngoài Hoa trà, nơi đây còn có vườn thực vật với nhiều loại cây như cây cọ. Đúng thời điểm này, cẩm tú cầu nở rộ đầy màu sắc, và khắp khuôn viên có rất nhiều góc chụp ảnh. Đây cũng là nơi Juwon và Yujeong hẹn hò trong show giải trí Hàn Quốc nổi tiếng “Transit Love 3”, khiến nhiều khán giả xao xuyến. Khi tham quan quanh Đảo Jeju, có những nơi cẩm tú cầu vẫn chưa nở, nhưng ở đây nhận nhiều nắng và được chăm sóc tốt nên nở rất đẹp. Trên đường về bằng taxi, mình nói chuyện với tài xế bằng tiếng Hàn. Tiếng Hàn của mình còn vụng, nhưng họ khen mình nói tốt. Theo tài xế, trước đây có rất nhiều khách du lịch Nhật đến Đảo Jeju nên họ học tiếng Nhật từ cấp ba, nhưng bây giờ khách Trung Quốc nhiều hơn nên mọi người chuyển sang học tiếng Trung. Giáo viên ở viện ngôn ngữ của mình cũng từng nói: “Có rất nhiều người Trung Quốc sống ở Đảo Jeju.” Tài xế nói họ học tiếng Nhật lúc còn đi học, tuy giờ gần như quên hết nhưng vẫn hiểu được một chút. Bọn mình được thả ở chợ Dongmun và mua bữa tối ở các quầy hàng rong. Bọn mình ăn kimbap cuộn thịt heo đen, dakgangjeong và cơm nắm bào ngư. Với món kimbap cuộn thịt heo đen thì có các lựa chọn sốt như cay, teriyaki và (mình quên tên loại còn lại), mình chọn loại cay được gợi ý, nhưng hơi cay nên mình vừa ăn vừa uống nước.

Một ngày khác, bọn mình cũng đi Seongsan Ilchulbong, hang Manjanggul, Làng Dân gian Jeju và các bãi biển. Có những ngày bọn mình đi riêng bằng taxi, nhưng dù thế nào thì việc di chuyển vẫn khó, nên mình nghĩ đi tour vừa hiệu quả vừa tiết kiệm hơn. Đảo Jeju có biển trong veo, đẹp đến ngỡ ngàng, đúng là một nơi tuyệt vời!! Nếu có cơ hội quay lại, mình muốn leo Hallasan.


